Home   Diễn đàn   Thi trực tuyến   Tin học   Ngọai ngữ   Sách   Giải trí   Đăng ký   Đăng nhập   Quên mật khẩu   Về thư viện   Liên lạc   Mời bạn bè
Không phân biệt chính kiến. Phản biện để tiến bộ. Dân chủ để thịnh vượng!
  
 [Mật khẩu?]
 [Đăng ký]
    Tìm kiếm nhanh: trong:  
  Welcome, Khách. GMT: Wednesday, Aug 20th, 2014.   Local:
 Thành viên mới  Online  Thành viên tích cực  Bài mới  Xem nhiều nhất  Phản hồi  Tìm bài  Bạn bè  
Trang nhà Trang nhà > Sách - Tài liệu > Tác phẩm - Tác giả > Giới thiệu tác phẩm   Bài đăng mới Bài đăng mới RSS: Viết cho Mẹ và Quốc hội (P. 9)
  Hỗ trợ Hỗ trợ  Lịch   Đăng ký Đăng ký  Đăng nhập Đăng nhập
    Giới thiệu tác phẩm:
Viết cho Mẹ và Quốc hội (P. 9)
Người đăng:
nguoivienxu Click để xem
Administrator Group
Administrator Group
Avatar


Tham gia: 15 Dec 2010
Tình trạng trực tuyến: Tắt
Bài : 3489
Tùy chọn bài đăng Tùy chọn bài đăng   Trích dẫn nguoivienxu Trích dẫn  Phản hồiPhúc đáp Direct Link To This Post Đề tài: Viết cho Mẹ và Quốc hội (P. 9)
    Thời gian đăng: 15 Jun 2012 lúc 6:26pm

b. Nó đồn tin Cải cách ruộng đất.
Nó sao hình ảnh cái bục công an của báo Nhân văn. Nó loan tin Trần Dần bị bắt và bịa lời hát của trẻ con ngoài đường:
Trần Dần, Lê Đạt, Phan Khôi,
Các bác đi trước thì rồi cháu theo.
Nó còn sáng tác bức tranh : Phật ngồi trên tòa sen, hai môi bị bóp vào một ống khóa.
Tôi viết giấy xin gặp Bác. Và được. Tôi đã báo cáo.
Hôm sau Bác xuống. Tôi đón bác. Bác đã biểu đưa Bác đi xem nhà trẻ, nhà ăn và nhà tiêu.
Bác rất khen.
Bác biểu đưa Bác đi đọc bích báo. Tôi đứng bên cạnh Bác, coi Bác coi bích báo. Bác mỉm cười tôi đoán là nén cái gì đó trong lòng.
Tôi cho đánh kẻng ở hội trường và : "Dạ xin mời Bác."
Khi Bác vừa vào, cả hội trường gồm học viên và công nhân viên ăn mặc đẹp hơn bình thường đứng dậy vổ tay.

Bạn hãy nghĩ coi Bác nói gì ?
Không thể nào khác hơn là đất nuôc ta còn nghèo ta phải tự hỏi mình làm gì cho đất nước, chứ khoan đòi hỏi đất nước phải làm gì cho ta.
Bác không đi vào những vấn đề nêu trên bích báo. Sa chân vào đó thì ra sao được.
Nhưng cũng không khỏi nói tới bích báo hỏi "Dân chủ tập trung là gì ?"
Có lẽ là vì bích báo hỏi nên Bác trả lời với lời văn bích báo :
"Như các cô, các chú có đồ đạc, tài sản gì đó thì các chú, các cô là chủ, đó là dân chủ.
Các chú các cô không biết giữ. Tôi giữ dùm cho. Tôi tập trung bỏ vào rương. Tôi khóa lại và bỏ chìa khóa vào túi tôi đây. Đó là tập trung !"
Trong hội trường phía học viên, lặng trang. Phía công nhân viên cười ì xèo.
Bác ra về. Tôi lốc thốc theo sau. Bác hỏi :
- "Tôi nói như vậy có được không ?"
- "Dạ thưa, Bác nói thì thôi !"
Tất nhiên là bích báo cứ vô tình tường thuật. Tôi xin không kể lại vì là "Bác đã nói thì thôi".
Làm việc với nhau thật đồng tâm, tôi vẫn còn nhớ anh chị em. Càng nhớ khi gặp lại những người của hai khóa Đại học Nhân dân, thì họ nhắc nhở hỏi thăm : "Tôi ở chi của anh Sơn Tùng", của anh Ngọc Uyển, Châu Nam, Châu Bắc, anh Chung… Hai vợ chồng anh Dưỡng, chị Bê, cô Nhiều có mạnh giỏi không?
Hồi đó khi tôi giảng bài, tôi viết rành rọt, để rủi có người sàm báng thì còn có tài liệu biện minh. Bài của tôi viết được một cán bộ giáo vụ nghe qua và góp ý kiến. Đoạn này, đoạn kia… nên cắt bỏ đi. Cho nên khi tôi giảng, ngó thấy xuống cán bộ ngồi nghe cặp mắt sáng trưng.
Tôi nói lại báo cáo với nhà trường trong buổi lễ bế mạc khóa thứ nhất -khóa "trí thức lớn".
Có thủ tướng Phạn Văn Đồng, Bộ trưởng Văn hóa, Hiệu trưởng bổn trường Hoàng Minh Giám, Bộ trưởng Bộ Lao động Nguyễn văn Tạo và đại diện các bộ có người đi học là nhân viên của mình.
Tôi báo cáo, khác với lệ thường báo cáo.
Nói hưu nói vượn một hồi, rồi bịa ra kết quả : còn chừng một với nửa là tới trời.
Tôi thưa với Thủ tướng và quan khách rằng hơn một năm qua nhà trường đã làm nhiệm vụ của nhà nước giao. Đã hoàn thành chương trình nghiên cứu chủ nghĩa Mác-Lênin và đường lối chính sách của Đảng với yêu cầu là giữa chúng ta vừa mới gặp nhau đây sẽ có một ngôn ngữ chung.
Bây giờ nói với nhau ta hiểu được nhau. Sức sản xuất là gì, lập trường giai cấp là gì, dân chủ tập trung và chuyên chính vô sản là gì..
Có thể nói là anh em trí thức được nghe chúng tôi nói Đảng và nhà nước đang muốn anh em trí thức làm gì cho Tổ quốc, cho nhân dân mong đợi.
Tôi cầm bài diễn văn xuống ngồi gần anh Nguyễn văn Tạo.
Anh Tạo cười mà nói nho nhỏ (vì tới phiên Thủ tướng nói…)
- "Thật là một báo cáo khác thường."
Tôi nói nhỏ :
- "Phải như vậy mới được, chứ anh.
Nếu đi theo vết xe của người mà báo cáo tự đắc : qua hơn một năm nghiên cứu, anh em đã nắm được học thuyết Mác-Lênin, là không đúng. Vì ở đây có nhiều anh trí thức họ đọc sách Mác, họ biết chủ nghĩa Mác hơn anh em chúng ta làm giảng viên.
Và nói sau khi nghe giảng triết học Mác-Lênin, anh em nhận ra tài ba của Đảng lảnh đạo, là chúng ta mắc lừa họ.
Vì vậy mà về lý luận, tôi chỉ nói rằng tôi nói cho anh em nào chưa biết thì được biết, vậy thôi. Còn về kiểm thảo tôi coi như việc xét lại mình mà người sống có luân lý cảm thấy đó là việc làm tự do."

Anh Tạo cười cho thằng em một điểm !

c. Tôi nói chuyện sau đây, mà anh em nào cũng rất đồng tình với tôi.
Chuyện này xảy ra ngay trong khi anh em trí thức còn tại khóa.
Có Volga đến, có người cầm giấy bao thuốc lá với mấy chữ : "Ba thằng Tý đến gặp tôi".
Người đưa thư nói : "Anh Hai đang đánh tơ-nít với ông đại sứ Nam Dương.".
Tôi lên xe đi tới câu lạc bộ quốc tế.
Anh Phạm Hùng bảo tôi ngồi xuống băng đá chờ mãn set và anh nói với tôi :
- "Giao cho ba thằng Tý, 40 đứa học trò miền Nam. Chúng nó đang bị giam ở Sơn Tây.
Tôi cho đem tụi nó về Ba tha2ng T1 qua3n cho tôi. (ie. ?)
Cha mẹ chúng nó nghe được vậy mới yên tâm."
- "Dạ chừng nào đưa tụi nói tới ?"
Phạm Hùng hỏi lại :
- "Anh muốn chừng nào ?"
- "Anh cho 8 giờ tối nay. Vì phải để tôi họp toàn thể cơ quan, đả thông tư tưởng. Dầu đây là lịnh của anh."
Tôi về trường cấp tốc lịnh : Toàn thể công đoàn, hai giờ chiều họp tại nhà ăn.
Trong buổi họp anh em lo ngại.
Tôi năn nỉ thẳng :
- "Đồng chí Phạm Hùng cũng coi tôi là "anh chị" nên mới giao 40 anh chị ấy đấn (ie. ?) cho tôi. Anh Pham Hùng tin tôi, tin vào chúng ta mà chúng ta không dám nhận. Tất nhiên là ảnh không phê bình gì ta được nhưng ảnh cũng nghĩ trong bụng rằng tụi mình là đám gà rót.
Tôi đi trước không sợ ma. Các anh chị cứ theo tôi mà coi mặt đám tiểu anh chị này."

Công đoàn xuất quỷ mua trái cây, nước ngọt, thuốc lá Trung Quốc.
Tôi ra lịnh đánh kẻng lên hội trường học viên bị bất ngờ.
Nhưng rồi họ cũng rất thông cảm người phụ trách của trường mở cổng sau lùa một bầy cọp con vào.
Tôi nói anh em trí thức thông cảm mà đừng ngó mấy cháu bằng nửa con mắt. Chế độ tù đày làm cho chúng hung dữ thêm.
Đúng 8 giờ tối, một chiếc xe buýt chở đầy nhóc trai tô chạy đến, đậu ở cửa sau trường.
Tôi ra tiếp tụi nó. Chúng nó, đứa nói thì nói năng lỗ mản. Đứa làm thinh nhìn tôi không có tơ tóc cảm tình..
Mới tiếp xúc mà tôi phải nói không quạu :
- "Mấy cháu là khách mà bác Hai Hùng giới thiệu cho tôi. Tụi mình không có xích mích gì với nhau hết. Bây giờ là chủ nhà tôi mời khách vô nhà."
Nói vậy rồi tôi quay vô nhà. Nghe ngoài xe chúng nó bàn. Cuối cùng chúng nó quyết định :
- "Đi coi, coi ai đây !"
40 cậu được anh em công đoàn nhà trường mời vào nhà ăn.
Cô Nhiều, con gái Gia Định mà tôi cố ý đặt để, vừa chào các em và hỏi… thì một đứa dở kết, mấy đứa khác làm theo, đưa đầu trọc lóc có ghể. Đứa cầm đầu nói :
- "Chị coi đây! Chỉ thấy được người ta gọt đầu chứ chưa thấy họ đánh đập chúng tôi."
Cô Nhiều nói :
- "Bây giờ ở đây với chú…"
Ở trong nhà mà nghe "các em ở với chú Bảy" thì… vừa nghe như dậy xôn xao.
- "Nói vậy thì đây là…"
- "Thôi thì", cô Nhiều ngắt ngang, "hút thuốc đi !"

Còn thịt gà xé phay cho đúng thủ thiếp cuộc gặp mặt anh hùng, thì đợi một chút nữa.
Mấy cháu ở tại trường Đại học Nhân dân hơn một tháng. Tuổi chúng nó là còn tuổi đi học. Để nó ở vậy không được. Anh Bảy Cống đem về Thanh Hóa cho nó nhập ngũ và học tập.
Có hôm tôi gặp Tố Hữu sau một cuộc máy bay Mỹ "thăm Hà Nội", anh nói :
- "Mỗi lần tôi thấy Mig 17 của ta xông lên, tôi ứa nước mắt, nhớ mấy đứa cháu học sinh miền Nam. Tụi nó thuộc đợt phi công đầu tiên của ta."
Thường, ngựa chứng là ngựa hay.

d. Tôi nói chuyện… có người nghe và khóc.
Khi khóa học thứ hai mãn thì trường Đại học Nhân dân trống trải.
Thấy vậy "51 Trần hưng Đạo" đến mượn (tôi phải gọi chỗ ở của nó, vì không nhớ nó là hội nhà văn hay hội văn học nghệ thuật gì)
Họ muợn chỗ để cạo xương sống các nhà văn mà lấy ra (nếu có) chất Nhân văn-Giai Phẩm.
Của gì là của riêng tôi mà không cho người ta mượn. Nhưng có điều họ biết tôi sành nghề hướng dẫn học tập. Và tôi đứng ra truyền đạt mục đích yêu cầu của bài học nào, thì coi y như là tôi đã giảng dùm cho giảng viên quá nửa bài rồi.
Họ nhờ tôi giới thiệu chương trình và nội dung từng bài học. Tôi chạy dài… và còn không cho cán bộ nhà trường xen vào.
- "Ai làm gì thì làm, ta có rảnh thì ngồi nghe."

Lúc đó tôi nghe tin Nguyễn Sơn được đưa về nằm bịnh viện Hữu nghị Việt-Xô, cho anh chết vì bịnh hiểm nghèo đã quá trầm trọng rồi, nơi quê cha đất tổ.
Tôi mua nửa chục cam vào thăm.
Anh hỏi thăm tôi về sự học tập, chống ảnh hưởng Nhân văn-Giai phẩm.
Tôi nói đồng lõa với chuyện như phần phán bài thơ "Màu tím hoa sim" của Nguyễn Hữu Loan là làm bại hoại tinh thần của bộ đội ta. Như tôi đã từng không đồng ý Lý Ban về "tội" anh này lấy bút hiệu là Hoài Bắc là nhớ nước tàu. Cũng như đối với anh. Nguyễn Sơn nhắm mắt, cho hai giọt bị ép lăn ra.

e. Tôi kể tiếp, một chuyện mà người xưa có dính dáng để làm chứng tốt.
Trên đường vào Hà Đông, người hành khách vừa chú ý đến lăng Hoàng Cao Khải là đã thấy cái gò Đống Đa lịch sử và cái đền. Lăng ấy, đến này cách nhau một con đường chạy vô sâu độ 200m có khuôn vườn (nghe nói ngày trước, nhà nước Pháp làm một trại giam).
Chị Nguyễn An Ninh, có chị Tư Triết cộng lực lấy vườn đó làm trại nhi đồng miền Nam.
Cán bộ nuôi dạy cháu rất đông. Hầu hết là thiếu nữ miền Nam tập kết.
Tôi mới nói với công đoàn, mở ra lớp bổ túc văn hóa cho anh chị của nhà trường, cho các o của trại nhi đồng và luôn cho công nhân của tập đoàn sản xuất xe máy Thống Nhất ở sát cạnh trường.
Cùng cảng ngộ "ngày bắc, đêm Nam", tôi tuyên truyền người ta, vận động rủ nhau đi học.
Một bữa tôi kêu vợ thằng Hoanh (cho phép tôi giữ lời kêu thân mến) lên chỗ tôi. Hoanh làm việc bảo vệ tài sản; vợ nó đánh máy. Tôi nói :
- "Thím Hoanh này, ai cũng đi học bổ túc, còn sót chồng thím.
Bây giờ tôi nói với thím, bảo nó đi học. Nếu nó đi học không buổi đực buổi cái, thì tới kỳ phân phối đồng hồ, tôi nói với công đoàn dành một phiếu cho thím khỏi bắt thăm."
Thằng Hoanh chịu đi học. Tối tới giờ, nó đi ngang qua phòng thường trực, thấy Thủ trưởng ngồi gác thay cho anh em đi học, chàng Hoanh luôn luôn lên tiếng như là khẩu hiệu :
- "Quyết tâm đi học, cho vợ mua được đồng hồ !"
Thì tôi đã nói lối :
- "Chưa thấy ai làm câu lạc bộ hơn tôi."
Tối hôm nay, cô thầy tới lớp đều thấy trên bảng đen có lời mời : "Khi mãn lớp xin các thầy cô ghé qua "Hiệu bộ".
Số là không biết vài dịp lễ gì, đồng chí Phạn Hùng được đại diện Ấn Độ tặng cho mấy hộp cà phê và Cuba tặng cho mấy bó xì gà xanh. Anh chia bớt cho tôi. Tôi để trọn của đó, làm một buổi đãi giáo viên bổ túc văn hóa.

Tôi cũng có lãnh mấy tiết dạy văn.
Đặc biệt là tới buổi học bổ túc văn hóa, tôi gác thay cho anh em bảo vệ. Anh em học viên lớp nghiên cứu đi chơi tối về, vào cửa thấy Thủ trưởng ngồi gác, ai nấy đều xuống xe.
Những buổi gác ấy, tôi đem sách ra đọc.
Và qua những đêm êm ả của Thái Hà ấp, tôi viết "Những bài nói chuyện về lôgích" làm cho mấy anh : Đặng Thai Mai, Minh Tranh, Tạ Quang Bửu càng thêm mến thằng em, người VNCS đầu tiên viết về môn học tư duy. Họ thương tới tựa đề khiêm tốn của sách.
Tôi làm gương vì miền Nam ngày mai mà học tập.
Tôi không biết bao nhiêu nhưng biết rằng có nhiều cô trong trại nhi đồng của chi Năm Ninh đã thành bác sĩ.
Lớp bổ túc văn hóa của trường Đại học Nhân dân được giấy khen của Thủ tướng phủ.
Cũng có đêm gác, nghe "con ve ve nó kêu" mà đọc thơ văn. Như đây là bài thơ khi nãy có nói :
                      MÀU TÍM HOA SIM
Nàng có ba người anh đi bộ đội.
Những em nàng
Có em chưa biết nói
Khi tóc nàng đang xanh.
Tôi người vệ quốc quân
xa gia đình
Yêu nàng như yêu người em gái
Ngày hợp hôn
nàng không đòi may áo mới
Tôi mặc đồ quân nhân
đôi giày đinh
bết bùn đất hành quân
Nàng cười xinh xinh
bên anh chồng độc đáo.

Tôi ở đơn vị về

Cưới nhau xong là đi
Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng thời chiến binh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình đi không về
thì thương
người vợ chờ
bé bỏng chiều quê…
Nhưng không chết
Người trai khói lửa
Mà chết
Người gái nhỏ hậu phương
Tôi về
không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ nàng
Chiếc bình hoa ngày cưới
thành bình hương
tàn lạnh vây quanh.
Tóc nàng xanh xanh
ngắn chưa đầy búi
Em ơi giây phút cuối
không được nghe nhau nói
không được trông nhau một lần

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím

Áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa…

Một chiều rừng mưa

Ba người anh trên chiến trường Đông Bắc
Biết tin em gái mất
trước khi em lấy chồng
Gió sớm thu về rờn rợn trước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió sớm thu về cỏ vàng chân mộ chí.
Chiều hành quân
Qua những đồi sim
Những đồi sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát
trong màu hoa
(Áo anh sứt chỉ đường tà,
Vợ anh mất sớm, mẹ già chưa khâu).
Nguyễn Hữu Loan
(sinh năm 1916-Thanh Hóa)

20. Cái "Ưu Việt" của Tôi

a. Tôi không nói gì (nếu không kể cái mỉm cười cũng là nói).
Bữa trước Lê Văn Lương đến nhà, lấy lời rất thân :
- "Xin cho ăn cơm."
Có hơi làm lại, tôi hỏi :
- "Ăn cơm với anh chơi thì ’hai đứa tôi’ rất mừng, mà sao vậy ?"
- "Ăn để giả từ anh chị. Ngày mai tôi phải đi quân khu tả ngạn. Bọn nó báo cáo láo. Tôi nghe theo. Tôi bị kỷ luật…"
(Tôi nín thin. Tôi cố không để lộ sắc mặt khinh miệt cái hạ tầng công tác kiểu cha như vậy. Nguyễn Đức Tâm thì "hạ tầng" làm Bí thư Quảng Ninh. Ôi ! Bằng cải cách ruộng đất, các người đã giết bao nhiêu mạng người !)
"Do đó, hôm nay giấy của Ban Tổ chức mời tôi, đã đổi chữ ký : Vũ Dương."
- "Thưa anh !"
- "Hèn lâu nay nghe tiếng bây giờ mới gặp mặt. Chúng tôi mời anh để báo tin vui. Anh được Trung ương cử làm Vụ trưởng của ban Văn giáo mới thành lập mà Hà Huy Giáp, trưởng ban đã xin anh."
- "Ủa, hôm nọ đồng chí Phạm Hùng đã cho dọn nhà số 4 Nguyễn Du để tôi ở chờ tiến cử vô Thành ủy Hà Nội để mà về Saigon…
- "À, cũng có vậy, nhưng mà anh Giáp thiếu người làm công tác văn hóa-giáo dục nên xin anh, chính đồng chí Phạm Hùng đã chấp nhận. Mà anh nè, làm Vụ trưởng trong một ban của Trung ương Đảng thì ngang hàng với chức Thủ tướng của các Bộ chứ có phải nhỏ đâu !

Tôi không nói gì (nếu không kể cái mỉm cười cũng là nói)
Ra đường đi bộ về Thái Hà ấp, tôi cười thiệt, để nói trong bụng.

Trong "Tam quốc" có chuyện Tào Tháo phong cho một người bướng là Nể Hoành, chức Cổ lại Quân là tên lính đánh trống. Về nhà Nể Hoành giá trống lên, cởi quần áo và liên hồi đánh trống bùm bum. Người hàng xóm hỏi, anh ta đáp :
"Cha mẹ sinh tôi ra, tóc da này là nghĩa ân cha mẹ; tôi được phong tới chức Vụ trưởng, mừng quá nhìn lại da thịt mà nhớ ơn sinh thành."

Tôi đã mượn Montesquieu, "Sự bằng lòng về tính ưu việt của mình" mà nó cái ưu việt của tôi là sống và trong nợ làm người, luôn chăm sóc và không để mình xa rời cứu cánh : Sống có ích.

b. Ôi đồng tiền Vạn Lịch trong cục phân heo !
Rồi thì giấy của Thủ tướng phủ mời, ký tên Phan Mỹ.
Anh này là trí thức luật học, vui tính.
Tôi đã đi ngang qua anh, nhiều lần để đi gạp Bác Hồ.
Anh kêu tôi là mầy, tỏ ra thân mến.
- "Tao nghe mầy giỏi khôi hài. Chính đáng trí thức lớp nghiên cứu chính trị cũng nói, mầy vừa giảng triết học vừa lấy giai thoại làm ví dụ nghe nhức xương lắm. Đầu hôm nay mi hỏi tớ nghe một chuyện thử coi."
Tôi đáp :
- "Nói giai thoại để cho người ta liên hệ với chuyện đang học thì mới hay chứ !
Nhưng sợ mất thì giờ nhà nước, xin anh cho biết anh gọi tôi tới làm gì ?"
- "Ừa, bên tổ chức gọi qua biểu, định bực lương cho mầy. Mầy muốn tao xếp mầy là chuyên viên bực nào ?"
- "Dạ tội nghiệp. Tôi có ăn xin đâu. Mà anh dư biết tôi. Anh xếp sao thì xếp, đừng để tôi cười anh thôi !"
- "À ra thế ! Thôi, để đó theo quyền của tao. Bây giò thì có chuyện cho mầy liên hệ để nói chuyện đời xưa rồi."
- "Mà đã chuyện xưa thì ai cũng biết. Như chuyện "đồng tiền Vạn lịch" chắc anh…"
- "Ôi, nhàm !."
- "Vậy mà tôi nói cái trong đó mà anh không biết thì danh của tôi mới bất hư truyền."
- "Đâu nói coi."
- "Anh lái buôn kia tên là Vạn Lịch, có vợ tên là Thị Mai. Anh biết rồi. Thằng chồng thấy vợ cho tiền một tên đánh dậm bần cùng, nên ghen mà bỏ vợ.
Thì chị Mai ở với tên đánh dậm. Tới dây anh cũng biết. Như anh biết tên Vạn Lịch bị giông bão nhận ghe buôn của nó, trên sông nước nhà chị Mai. Vạn Lịch chết. Chị Mai kéo ghe lên lấy được nhiều vàng. Bèn lấy vàng đó đúc ra đồng tiền Vạn Lịch.
Khúc này chỉ có một mình tôi biết, chứ anh và bất kỳ ai cũng không biết…
Chi Mai biểu thằng chồng sau mua heo về nuôi còn chị đi phân phát đồng tiền Vạn Lịch cho dân nghèo.
Khi trở về nhà trong túi chị còn hai đồng tiền.
Chị đến đứng bên máng coi heo ăn. Một đồng tiền rơi vào máng. Ba bốn con heo dành nhau. Một con nuốt được đồng tiền.
Làm cho chi Mai than số phận cô đơn. Và chị biểu thằng chồng khờ coi heo ỉa ra đồng tiền vàng thì lượm mà giữ lấy.
Ôi đồng tiền Vạn Lịch trong cục phân heo !"

Phan Mỹ nghe tới đó cười ngất và nói :
- "Mầy khoe mầy là đồng tiền vàng trong tay tao là…"
Tôi vội vàng nói át :
- "Dạ, thưa đâu dám."
Tôi về. Mấy hôm sau được giấy báo, tôi là chuyên viên sáu, có kèm giấy phụ cấp giáo sư một tháng là 30 đồng.

c. Biểu tôi làm ngựa, làm trâu thì làm.
Lòng nhớ miền Nam, nhớ mẹ, bắt tôi nói câu Trang Tử :
"Hô ngã vi mã, ngã ứng vi mã,
Hô mã vi ngưu, ngã ứng vi ngưu".
(Biểu tôi làm ngựa, làm trâu thì làm) mà sáng sớm từ Thái hà ấp lên trường Albert Sarraut nhận chức Vụ trưởng của Ban Văn giáo.
Đã có trước 2 cán bộ ngồi đó. Tôi ngồi đây. Chưa biết làm việc gì, tôi bèn viết : "Gà cục tác. Xây dựng đội ngũ trí thức mới của chúng ta"
Tập sách nhỏ này được Đổ Xuân Sảnh đồng Phó Chủ tịch hội cờ tưóng VN với tôi thích lắm. Anh là vai hay vế gì đó của Đảng xã hội VN nên anh đã quay ronéo và cho anh em xã hội thảo luận tập sách ấy.
Anh làm vậy, đã khen tôi quá rồi mà còn biểu tôi đến nói chuyện "mấy buổi cũng được". Tôi xin anh "Em không nỡ lên lớp cho những người anh tôi kính như Nguyễn Xiển, Nguyễn Lân… đâu phải là CS thì đụng ai mình cũng làm thầy."
Nhân đó cho tôi nói luôn cho tròn duyên nghiệp.
Số là ta thắng Điện Biên Phủ, bắt buộc Pháp phải xin "đàm" tại Genève. Đã ký kết một Hiệp định nhất trí nước VN tạm thời chia đôi ở vĩ tuyến 17. Anh em bộ đội, cán bộ ta tập kết, chờ 2 năm sau (20-7-1956) sẽ có tổng tuyển cử để thống nhất đất nước ..v…v…
Ở miền Nam, Mỹ vào, cho tay sai Diệm làm Tổng thống. Chúng chống phá Hiệp định. Thành ra không có tổng tuyển cử.
Ai cũng biết chuyện ấy và còn thấy lại hai ngón tay của người con tập kết giả từ người mẹ đứng trên bờ nhỗ một miếng cổ trầu xuống kinh, lấy khăn rằn lau nưóc mắt và nói :
- "Mẹ chờ nhưng lâu lắm chứ không phải hai năm đâu con ơi ! Mẹ chờ !"
Trong tình hình đó, anh Phạm Hùng lại nói với tôi, cho tôi mời Dương Bạch Mai, Trần Văn Giàu, Huỳnh Văn Tiểng, Lưu Quý Kỳ đến gặp anh để cho ra tờ báo Thống Nhất.
Anh Mai được làm chủ nhiệm.
Lưu Quý Kỳ phụ trách lo những gì phải có cho một tờ báo. Minh Tranh, Xích Điểu, Phan Thao, Nguyễn Chánh Sắc.. được mời : tổ chức biên ủy Lưu Quý Kỳ Bí thư, Phan Thao (con của Phan Khôi) làm thư ký tòa soạn và Nguyển Chánh Sắc quản trị.
Riêng tôi có nhiện vụ "tinh thần" là chạy người viết bài.
Trên "Thống Nhất" số 1, tôi xã luận một bài tựa đề "Nổi dậy ở miền Nam".
Ít lâu sau tôi được giấy mời họp ở số 6 Hoàng Diệu. Coi ra như cuộc họp 23 người trong Đại hội II.
Vào ngồi, Võ Nguyên Giáp ngồi đầu bàn chủ trì. Ung Văn Khiêm ngồi trước mặt. Tố Hữu và Hà Huy Giáp ngồi bên phải của tôi.
Lý do cuộc họp : Tình hình bội ước 20-7-1954; đặt ra đối sách của Đảng ở miền Nam.
Tôi nhớ tôi nói :
- "Bây giờ đất nước chia làm hai chịu bị phân cách lâu dài. Mỗi miền đang có nhiệm vụ cách mạng khác nhau, dẫn đến chiến lưọc sách lược khác nhau. Vậy ta nên chia làm hai đảng hai mặt trận và tất nhiên là hai ngọn cờ".

Ung Văn Khiêm vốn người đa cảm, lấy khăn chậm nước mắt.
Anh Giáp hỏi lại tôi :
- "Anh nói rằng sớm hay muộn gì nhân dân miền Nam cũng nổi dậy chống Mỹ-Diệm ?"
- "Dạ phải, đó cũng là kết luận của bài tôi viết trên "Thống Nhất" số 1. Nhưng Lưu Quý Kỳ lấy quyền Bí thư biên ủy mà bôi câu ấy của tôi đi. Tôi có nói với nó, nhớ nó hồi báo Dân Chúng: "Mầy là thằng con nít nay ỷ quyền bôi bỏ cái câu đắc nhất của bài báo tao !" Trong giới bạn thân người ta biết về lời phát biểu của tôi."

Và chắc là Lý Ban nói lại với La Quý Ba. Chứ sao ông đại sứ Tàu này cũng biết mà…
Trong một phiên họp Quốc hội ông ta thấy tôi, liền vào lúc nghỉ giải lao, cho người đến gọi tôi.
Tay bắt mặt mừng nhớ những buổi đánh "bách phân" (ie. ?) ở trên rừng Việt Bắc, ông ta nói có nghe tôi phát biểu như vậy nên ông ta muốn khuyên :
- "Pú in cái." (nghĩa là : Không nên làm như vậy).
Tôi cười và nói rằng tôi hiểu rõ nhân dân miền Nam CỦA TÔI lắm.
Chúng tôi đã từng vọc nghề báo nên coi tờ Thống Nhất như nhà bếp làm món ăn cho đài phát thanh gởi về Nam.
Sau xã luận nói đó, tôi viết một loạt bài nối đuôi nhau với tựa đề : "Lâu dài ai sẽ thắng ?"
Hỡi ơi! Bà con ta phải chịu khổ cực lâu dài. Điều đó thấy rồi, mà phải viết bài động viên những người cha mẹ cho thỏa nhớ mà thôi.
Anh Tố Hữu biểu lấy bài này sửa "ai" thành "ta" rồi đưa cho nhà xuất bản Sự Thật. Lúc ấy Minh Tranh không còn tại chức, nên bản thảo của tôi làm con còng cọc lặn. Rất lâu nó trồi đầu lên trong một quyển sách của người khác viết.
Tôi cũng rộng lòng mà chẳng nói gì.
Thống Nhấtkhông phục vụ xiết, cho đài nó ra rả hàng ngày. Chị Ngô Phụng Ánh (vợ của Hà Mâu Nhai) là cô gái "chạy bài" giỏi, đã bắt tôi viết cho đài, gần như ngày nào cũng có bài nói vọng về cho đồng bào miền Nam, nhất là chủ đề hòa hợp gia đình…
Phải chi chị Ánh nói dùm :
- "Hồi đó tôi đọc bài của Ngô Thị Thùy gởi chi chị Mười Hai.
Còn chú Hoài Nam đọc những buổi "Nói chuyện với thanh niên, sinh viên và học sinh Saigon". Đều là bài của chú viết."


http://vnngaymoi.wordpress.com/2012/03/21/vi%E1%BA%BFt-cho-m%E1%BA%B9-va-qu%E1%BB%91c-h%E1%BB%99i-p-8/




  Reply Phản hồi   New Topic Thêm đề tài    Lên đầu trang
Viên sỏi lót đường
  Giới thiệu tác phẩm [Xem thêm]
Đến Diễn đàn Quyền hạn diễn đàn Click để xem
Trang này tải về trong 0.156 giây .
Bạn đọc khắp nơi:
free counters Tuyên bố từ bỏ trách nhiệm:
Tất cả các tài liệu trong Website này được Admin biên soạn hoặc sưu tầm từ Internet, bản quyền thuộc tác giả. Thư viện IT chỉ lưu trữ để học tập và tham khảo. Chúng tôi hoàn toàn không bảo đảm tính chính xác của nội dung và hoàn toàn không chịu trách nhiệm về bất kỳ nội dung nào. Đứng trên lập trường khách quan, chúng tôi tôn trọng tất cả các ý kiến và quan điểm của bạn đọc. Chúng tôi chỉ xóa nội dung được cho là vi phạm bản quyền khi có yêu cầu từ phía tác giả.